Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn học sinh trường THPT Trần Phú - Quảng Nam!!

* Nơi giao lưu học hỏi kinh nghiệm học tập và các vấn đề đang được quan tâm của giới teen!!!
 * Các bạn hãy đăng ký nếu chưa có tài khoản hoặc đăng nhập để được sử dụng tất cả các chức năng của diễn đàn nhé.

Chúng tôi rất hoan nghênh các bạn ghé thăm.

Chúc các bạn vui vẻ! Ban Quản Trị
Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam


    Bài dự thi thuyết trình văn học tỉnh, mọig mọi người góp ý kiến

    Share
    avatar
    todayismyday192
    Bắt đầu tìm hiểu
    Bắt đầu tìm hiểu

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 19/02/1994
    Tài Năng : 1
    Points : 66

    Bài dự thi thuyết trình văn học tỉnh, mọig mọi người góp ý kiến

    Bài gửi by todayismyday192 on Sat Feb 18, 2012 2:15 pm

    BÀI DỰ THI THUYẾT TRÌNH
    VĂN HỌC



    Năm học:2011-2012


    Trương Quốc Tài-12A1


    THPT Trần Phú





    SÓNG-lời tự hát của tình yêu!






    Xuân Quỳnh


    Luận điểm:1:Sóng-biểu tượng của khát vọng tình yêu(4 khổ thơ đầu)


    2 Nỗi nhớ của trái tim trong tình yêu bí ẩn,diệu kì(2 khổ thơ tiếp)


    3:Sóng-biểu tượng của suy tư(3 khổ thơ còn lại)








    Em trở về đúng nghĩa trái tim em


    Là máu thịt đời thường ai chẳng có


    Vẫn ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa


    Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi!


    (Tự hát-1984)


    BÀI DỰ THI THUYẾT TRÌNH VĂN HỌC



    Trương Quốc Tài-12A1-THPT Trần Phú.


    SÓNG-lời tự hát của tình yêu!



    Xuân Quỳnh




    Vườn thơ Việt Nam năm 1968-chợt xuất hiện một ’’cánh hoa thơ’’ tình yêu làm xao xuyến lòng người bởi cái hương vị nồng nàn của hồn thơ tươi thắm và đằm sâu nỗi nhớ.Bài thơ bộc lộ nỗi nhớ mong cháy lòng của người con gái đang yêu bằng tình yêu tận tụy ’’ như cánh chim tự quy bay bay đi tìm nhau’’giữa những tháng ngày lửa chiến binh khắp làng quê Việt Nam.Bài thơ ra đời trong hoàn cảnh khá đặc biệt như thế.Vậy mà sức sống của nó bền bỉ và lung linh như những con sóng ngoài đại dương,bạc đầu thương nhớ ngày đêm khắc khoải tiến vào bờ cát trắng Đó là
    Sóng của nữ sĩ Xuân Quỳnh-người có giọng thơ chân thành đằm thắm,giàu nữ tính,gắn với hạnh phúc đời thường-bộc lộ sự phong phú,tươi mới,sôi nổi nhưng rất đỗi đậm
    đà cái cốt cách của người phụ nữ phương Đông.Và người yêu thơ Việt,đã hân hoan đón nhận bài thơ này như cô gái được tặng một đóa hồng trong ngày tình nhân vậy!




    Xuân Quỳnh là nhà thơ sinh ra ở Hà Đông-một vùng dệt lụa the nỗi tiếng.Cuộc sống thời chiến tranh còn nhiều gian lao vất vả những Xuân Quỳnh vẫn vượt qua bằng sự đảm đang vắn khéo để được sống trọn vẹn với thơ. Bởi với Xuân Quỳnh:



    Nếu ngày mai em không làm thơ nữa


    Cuộc sống trở về bình yên


    Ngày nối nhau qua đường phố êm đềm


    Không nỗi khổ,không niềm vui kinh ngạc



    Sóng được viết vào cuối năm 1967 tại vùng biển Diêm Điền và được in trong tập Hoa dọc chiến hào(1968). Sóng là một trong những bài thơ về tình yêu hay nhất của Xuân Quỳnh.Giua lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ đang nước sôi lửa bỏng,văn học thời đại thường âm vang cảm hứng anh hùng ca ca ngợi chủ nghĩa anh hùng thì sóng dường như chỉ nói về tình yêu thuần túy,đời thường nhưng vẻ đẹp dịu dàng,chung thủy trong tình yêu của người con gái thể hiện trong bài thơ đẹp như một bông hoa dọc chiến hào. Bài thơ gồm 9 khổ, được viết tự do bằng thể ngũ ngôn trường thiên.Hình tượng trung tâm của bài thơ là sóng em.Hai chủ thể trữ tình này là hai nhưng cũng là một,không đối lập nhau,mà soi chiếu vào nhau,cộng hưởng bổ sung cho nhau.Sóng là hình tượng ẩn dụ diễn tả những sắc thái,cung bậc của tình yêu.



    Bài thơ Sóng của nhà thơ Xuân Quỳnh:


    Dữ dội và dịu êm


    Ồn ào và lặng lẽ


    Sông không hiểu nổi mình


    Sóng tìm ra tận bể





    Ôi con sóng ngày xưa


    Và ngày sau vẫn thế


    Nỗi khát vọng tình yêu


    Bồi hồi trong ngực trẻ


    Trước muôn trùng sóng bể


    Em nghĩ về anh,em


    Em nghĩ về biển lớn


    Từ nơi nào sóng lên?





    Sóng bắt đầu từ gió


    Gió bắt đầu từ đâu?


    Em cũng không biết nữa


    Khi nào ta yêu nhau





    Con sóng dưới lòng sâu


    Con sóng trên mặt nước


    Ôi con sóng nhớ bờ


    Ngày đêm không ngủ được


    Lòng em nhớ đến anh


    Cả trong mơ còn thức





    Dẫu xuôi về phương bắc


    Dẫu ngược về phương nam


    Nơi nào em cũng nghĩ


    Hướng về anh-một phương





    Ở ngoài kia đại dương


    Trăm ngàn con sóng đó


    Con nào chẳng tới bờ


    Dù muôn vời cách trở





    Cuộc đời tuy dài thế


    Năm tháng vẫn đi qua


    Như biển kia dẫu rộng


    Mây vẫn bay về xa





    Làm sao được tan ra


    Thành trăm con sóng nhỏ


    Giữa biển lớn tình yêu


    Để ngàn năm còn vỗ


    Biển Diêm
    Điền,29-12-1967




    Số phận bài thơ đi liền của số phận đất nước của mùa chinh chiến.Vì thế tình yêu đôi lứa và nổi nhớ chia xa không dừng lại ở hai người yêu nhau mà tỏa bóng lên hàng vạn hàng vạn mối tình xa cách ấy. Và biết bao nổi mong chờ gặp gỡ như hàng trăm con sóng ngoài đại dương lấp lánh sắc màu khắc khoải tiến vào bờ cát trắng .Tuy nhiên,trước tiên em xuất hiện vẫn là con người của lí trí khám phá tính chất và quy luật của sóng để lí giải tình yêu:



    Sóng dữ dội như tình yêu mãnh liệt,sóng dịu êm như tình yêu mật ngọt êm đềm.Tính chất của tình yêu vẫn trong tâm thế đối lập như vậy.Lí giải được điều đó chủ thể trữ tình tiếp tục ngắm nhìn và lí giải quy luật tình yêu qua con sóng.


    Tiếng reo hồn nhiên’ôi’’ con sóng ngày xưa và ngày sau.Tác giả không viết’’xưa-nay’’,mà viết ‘’xưa-sau’’ vì phát hiện ra cái quy luật muôn đời’’ vẫn thế’’ của nó.Đó là quy luật nào,là tính chất nào của sóng,của tình yêu?Tình yêu như con sóng,không cái chấp nhận cái giới hạn chật hẹp của đôi bờ song bé nhỏ nơi đó’’sông không hiểu nổi mình’’vì thế’’sóng tìm ra tận bể’’ Để giữa trùng dương mênh mông sóng có thể phô diễn đến tận cùng những cung bậc,sắc thái và vẻ đẹp của mình,để hiểu’’mình’’.Tình yêu cũng vậy.Tình yêu trong một cõi lòng chật hẹp,tầm thường sẽ không bao giờ là tình yêu của khát vọng cao đẹp. Cách miêu tả trạng thái đối lập của sóng gợi liên tưởng đến khát vọng tình yêu đầy bí ẩn trong tâm hồn người con gái-khi bồng bột sôi nỗi,khi kín đáo,sâu sắc-vừa đắm say,vừa tỉnh táo-vừa nồng nàn,vừa âm thầm-vừa mãnh liệt,vừa ngàn lần yếu mềm…Sự bắt gặp đồng điệu giữa hai chủ thế sóng và em cho thấy sóng là ẩn dụ của em-sóng cũng là tình yêu đấy!....


    Tình yêu gắn liền với tuổi trẻ thi sĩ Xuân Diệu nói rằng:Hãy để trẻ con nói cái ngon của kẹo,hãy để tuổi trẻ nói hộ tình yêu’’.Phải chăng chỉ có lồng ngực khỏe khoắn của tuổi trẻ,những đam mê hồn nhiên và nồng cháy của tuổi trẻ mới đủ sức chứa hêt cái dạt dào,rạo rực,sôi nỗi và đắm đuối của tình yêu? Viết hai dòng thơ: nỗi khát vọng tình yêu;bồi hồi trong ngực trẻ’’,phải chăng nữ sĩ Xuân Quỳnh muốn nói điều này?Từ láy ’’bồi hồi’’ diễn tả trạng thái lặp đi lặp lại miên man của cõi lòng khi yêu như từng đợt sóng ngoài đại dương ngàn năm vỗ mãi.Khi tình yêu đến có một tâm lý tự nhiên và thường tình là người ta có nhu cầu tìm hiểu.Con người đã từng có khám phá rất kì diệu về tình yêu,nhưng tự hiểu về chính mình là rất khó,hiểu mình trong tình yêu càng khó hơn bởi tình yêu là trạng thái tâm lý khác thường đầy bí ẩn và huyền diệu bởi nó là lí lẽ riêng của con tim mà lí lẽ của con người không lí giải được


    Xuân Quỳnh rất đỗi tỉnh táo và thông minh được thấy qua hai khổ thơ đầu chị lí giải tình yêu đời người.Đến khổ thơ tiếp theo chủ thể trữ tình xuất hiện trong tâm thế’’ trước muôn trùng sóng bể’’để nghĩ suy về anh và em:


    Nghĩ về biển lớn là nghĩ về tình yêu chúng mình giữa mênh mông cuộc đời. Nhưng thật kín đáo,thật hồn thơ con gái chị mượn sóng để nói hộ cho mình bằng câu hỏi tu từ bâng quơ và dịu vợi,xa xăm:’’Từ nơi nào sóng lên?’’. Điệp ngữ ‘em nghĩ’’diễn tả sự thao thức của cõi lòng đầy suy tư của người con gái về cội nguồn của tình yêu.Đó là câu hỏi của muôn đời muôn người nhưng chưa bao giờ có câu giải đáp.Xuân Diệu-‘ông hoàng của thơ tình’ cũng đã từng hồn nhiên thú nhận:


    ‘Làm sao cắt nghĩa được tình yêu


    Có nghĩa gì đâu một buổi chiều


    Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt


    Bằng mây nhè nhè gió hiu hiu’


    Hay thi sĩ Hàn Mặc Tử cũng thế,nhà thơ viết rằng:


    Xin hãy làm thinh chớ nói nhiều


    Để nghe dưới đáy nước hồ reo


    Để nghe tơ liễu rung trong gió


    Và để nghe trời giải nghĩa yêu



    Từ lâu lắm rồi không biết tự lúc nào,nhân loại đã biết dùng bến thuyền,sóng để nói về tình yêu lứa đôi. Ngồi bên Thúy Kiều,không tránh khỏi những xôn xao, Nguyễn Du hạ câu thơ thật tài tình khi diễn tả’’sóng lòng’’ Kim Trọng:




    ’Sóng tình vừa mới xiêu xiêu




    Xem trong như đã có chiều lả lơi




    Xuân Quỳnh viết:’’Từ nơi nào sóng lên?’’,là hỏi.là tìm nơi bắt đầu của tình yêu;tình yêu đến tự khi nào? Đã có câu trả lời nhiều ý tứ’’Sóng bắt đầu từ gió’’để mà suy ra’’Gío bắt đầu từ đâu?Không trả lời mà ta bắt gặp một cái lắc đầu nhè nhẹ,cái lắc đầu duyên dáng,nũng nịu thật dễ thương,rất ư con gái!



    ‘’Em cũng không
    biết nữa




    Khi nào ta yêu nhau’’




    Ta yêu nhau là từ lúc nào ư có cần phải nói chăng? Nó là’’tiếng vâng không nói ra của tình yêu’’,như cách nói ý nhị của Hoàng Phủ Ngọc Tường khi viết về Hương giang trong bút kí’’Ai đã đặt tên cho dòng sông?’’




    Cũng vậy,từ cái lắc đầu dễ thương,rồi lặng lẽ trải lòng mà không nói ra,đã bộc lộ sự tinh tế,thông minh và khiêm nhường của con người Xuân Quỳnh-một hồn thơ con gái.’’Sóng bắt đầu từ gió như tình yêu bắt đầu từ nổi nhớ.Không phải là sóng tình’’vừa mới xiêu xiêu’’như Kim Trọng khi ở bên cạnh Thúy Kiều;cũng không phải giống như cô gái trong’’Hương thầm’’của Phan Thị Thanh
    Nhàn,âm thầm,ngượng nghịu đến mức phải nhờ đến hương thơm hoa bưởi làm sứ giả’’nói hộ tình yêu’’tiễn chàng trai’’ngày mai ra trân’’.




    Sự trải lòng của nhân vật trữ tình hóa than vào sóng thật sâu thẳm mà dữ dội lặng lẽ mà đắm say,nồng nàn mà khắc khoải thổn thức đến nao lòng bằng khổ thơ lạ nhất, đẹp nhất,chân thành đến khờ khạo.Đó là khổ thơ linh hồn của bài thơ,nó lung linh tỏa sáng khi khắc họa tâm trạng nỗi nhớ của người con gái Việt Nam khi yêu ở nhiều sắc thái, nhiều cung bậc, cung âm trải ra ở chiều kích không gian và biên độ thời gian.



    “ Con sóng dưới lòng sâu


    Con sóng trên mặt nước


    Ôi con sóng nhớ bờ


    Ngày đêm không ngủ được


    Lòng em nhớ đến anh,


    Cả trong mơ còn thức”


    Ta từng nge nỗi niềm của người đàn ông trong thơ Hữu Thỉnh


    “Anh xa em trăng cũng lẻ,mặt trời cũng lẻ


    Biển vẫn cậy mình dài, rộng thế!


    Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn”



    Người đàn ông trong tâm thế là “biển-dài rộng thế” vẫn bị nỗi nhớ dày vò đến tái tê huống gì “sóng em-trái tim mêm của người con gái khi xa anh”




    Sóng vỗ bờ thì luôn tạo thứ âm hưởng ‘ồn ào’. Cảnh tượng sóng vỗ bờ để diễn đạt cõi lòng rào rạt vì nhớ,vì yêu,một thứ tình yêu không chỉ còn là nỗi nhớ thường tình nữa,mà là nỗi nhớ có âm thanh. Đó chính là sự réo gọi của cõi lòng.Nhớ là thước đo nồng độ của tinh yêu. Tình càng đắm say thì nỗi nhớ càng vô biên. Nỗi nhớ ấy, của nhân vật trữ tình trong khổ thơ này tràn lấp cả không gian “dưới lòng sâu”; “trên mặt nước” và dằng dặt thời gian “ ngày – đêm” rồi tràn luôn vào vô thức khiến trong mơ vẫn chập chờn khắc khoải. Bốn dòng thơ trên; nhân vật trữ tình vẫn hóa thân vào sóng, vẫn trong cái vỏ bọc ẩn dụ của sóng để buộc lộ nỗi niềm: sóng nhớ bờ như em nhớ anh”. Nhịp thơ như nhịp sóng.
    “Con sóng-con sóng” rồi lại “ôi con sóng” nge nao cả lòng. Nhưng rồi cái vỏ bọc ấn dụ vay mượn ấy không đủ sức để chứa những cơn sóng lòng rào rạt, quay quắt ấy, vì thế nhân vật trữ tình trực tiếp xuất hiện



    “Lòng em nhớ đến anh


    Cả trong mơ còn thức”



    Có sỗ sang lắm không,khi người con gái lại táo bạo đến vậy?!Cũng nhớ,nhưng có cô gái thẹn thùng nhờ hương bưởi làm sứ giả cho lòng mình là cũng quá lắm rồi!Trong văn học dân gian,người con gái bao giờ cũng chỉ là một ‘’vườn hoa’’,một’’cái bến’’ ,…tĩnh tại lặng yên và khắc khoải đợi chờ.Đến Xuân Quỳnh thì rõ rang vượt ra cái khung quy ước ấy. Ta gặp trong thơ chị là những hình tượng chuyển động không ngừng như biển, như sóng,…làm ẩn dụ cho người con gái luôn làm chủ số phận mình và bày tỏ yêu thương không hề che giấu:



    Những ngày không gặp nhau


    Lòng thuyền đau rạn vỡ


    Những ngày không gặp nhau


    Biển bạc đầu thương nhớ



    Vâng!’’ Biển bạc đầu thương nhớ’ và em nhớ anh’’Cả trong mơ còn thức’’là sự thể hiện hết mình trong tình yêu. Sự bôc bạch chân thành những khát khao hạnh phúc đời thường là một đặc điểm làm nên tiếng thơ trữ tình của Xuân Quỳnh.Thế nên chớ vội cho ấy là sự bày tỏ sỗ sàng!




    Tình yêu đã choán đầy con tim,khối óc,thành lẽ sống,khát vọng của cuộc đời.Hình ảnh nhân hóa sóng trong hình em thật thi vị.Đó chính là vẻ đẹp trong tâm hồn của người con gái Việt Nam
    khi yêu.




    Vì yêu tha thiết nên tận tụy,thủy chung:



    Dẫu xuôi về phương Bắc


    Dẫu ngược về phương Nam


    Nơi nào em cũng nghĩ


    Hướng về anh một phương



    Nhà thơ đã vận dụng thành ngữ’’xuôi Nam ngược Bắc’’ và sáng tạo thành xuôi Bắc ngược Nam’’.Cách nói rât lạ để đề cập đến tình yêu nhiều trắc trở. Tình yêu càng trắc trở-em càng tận tụy với tình yêu. Ở tự nhiên có phương’’Đông-Tây-Nam-Bắc’’,…nhưng trong lòng em đối với anh chỉ có một vecto-một phương-mà hướng của nó là:phương anh! Khát vọng tình yêu trong thơ Xuân Quỳnh không chỉ da diết khi còn trẻ mà cả sau này khi đã nếm trải những khổ đau thất vọng trong tình yêu thi khát vọng tình yêu trong thơ Xuân Quỳnh vẫn dạt dào yêu thương. Vâng,đó là tình yêu vàng ngọc,bền bỉ,thủychung,là vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam.Ta từng bắt gặp một tình yêu lấp lánh như cánh chim tự quy,bền bỉ,thủy chung đi tìm người yêu của Nguyệt trong ‘’Mảnh trăng cuối rừng’’ của Nguyễn Minh Châu cũng ở giai đoạn này. Trong bài thơ Tự hát viết vào năm 1984 gần những năm cuối đời chị viết:



    Em trở về đúng nghĩa trái tim em


    Là máu thịt đời thường ai chẳng có


    Vẫn ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa


    Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi



    Hãy đi khắp đất nước này mà xem-một đất nước có thời gian chiến tranh và phụ thuộc ngoại xâm dài hơn môt thiên niên kỉ,ta thấy có biết bao nhiêu hòn vọng phu.Đến đó, để ta ngắm nhìn,chiêm ngưỡng và tự hào về phẩm chất cao đẹp về sự thủy chung của phụ nữ Việt.




    Tình yêu thủy chung,bền bỉ bao giờ cũng đi liền với niềm tin tưởng.



    Ở ngoài kia đại dương


    Trăm ngàn con sóng đó


    Con nào chẳng tới bờ


    Dù muôn vời cách trở.



    Hãy đặt đoạn thơ này vào một hoàn cảnh cụ thể,ta mới hiểu biết được khát vọng của Xuân Quỳnh không dừng lại ở cái tôi bé nhỏ của tình yêu riêng mình.Đây là những tháng ngày mà khắp quê hương Việt Nam lửa chiến tranh bao phủ mịt mù.Thế nên,khắp các ngã đường,nơi sân trường,bến nước;nơi gốc đa đầu làng,góc phố và những sân ga đã diễn ra biết bao cảnh chia xa để người ta’’ra trận’’.Nguyễn Mĩ cũng đã từng nóiđến những cuộc chia tay màu đỏ này,nhưng lòng vẫn sang ngời một niềm tin’’như chưa hề có cuộc chia ly’’.Cho nên,mỗi con sóng trong thơ Xuân Quỳnh là một nỗi chia xa’’trăm ngàn con sóng đó’’ là trăm ngàn nỗi chia xa.Chiến tranh là
    thế! Không khó khăn gì để nhận ra thủ pháp nghệ thuật của chị khi đi từ con sóng cụ thể,rồi khái quát lên thành con sóng quần thể,con sóng cộng đồng-con sóng của số phận chiến tranh bằng tình yêu mãnh liệt:’’Con nào cũng tới bờ;Dù muôn vời cách trở’’.Rõ ràng mỗi con sóng là một niềm thương nhớ’’trăm ngàn con sóng đó’’ là hang vạn mối tình đươm hoa kết trái-mùa hoa đoàn tụ toàn dân tộc-trong đó có số phận của những con sóng cập bến bờ hạnh phúc.




    Trở lại với mạch cảm xúc trữ tình về tình yêu đời thường,ta bắt gặp tình yêu trong thơ Xuân Quỳnh đẹp là thế thiêng liêng là thế. Nhưng tình yêu bao giờ cũng gắn liền với đời người,mà đời người là cụ thể,là hữu hạn,mong manh trong cái bát ngát,mênh mông và vô hạn của hóa công.Cảm nhận điều đó,nên giọng thơ cũng trở nên lặng xuống suy tư



    Cuộc đời tuy dài thế


    Năm tháng vẫn đi qua


    Như biển kia dẫu rộng


    Mây vẫn bay về xa.



    ’Trăm năm trong cõi người ta’’ngỡ như thăm thẳm nhưng thời gian vẫn cuốn ta về với hư vô.Biễn kia mênh mông,tuy không biết đâu là bờ bến thế mà vẫn không níu giữ mây về xa.Cũng vậy tình yêu đẹp lắm mà sao cũng mong manh lắm vậy! Xuân Quỳnh có lần bộc bạch’’Em đâu dám bảo là vĩnh viễn;Hôm nay yêu,mai có thể xa rồi’’.Đỗ Trung Quân cũng từng nhắc thấy cái bong dáng
    tình yêu và khắc khoải’’Tôi đã thấy một điều mênh mông nhất;Là tình yêu!Là tình yêu ngát hương’’.Thi sĩ Bùi Gíang lại ví tình yêu đẹp như bông tuyết mỏng’’ Lệ vàng xanh-mắt mai sau;Chùm bông tuyết mỏng,pha màu vĩnh li.’’



    Trước sự hữu hạn của đời người nên tình yêu cũng sẽ rất mong manh,Xuân Quỳnh muốn làm bất tử tình yêu như con sóng trường cửu giữa đại dương bát ngát:


    Làm saođược tan ra


    Thành trăm con sóng nhỏ


    Giữa biển lớn tình yêu


    Để ngàn năm còn vỗ.


    Câu hỏi tu từ như khát vọng được tan rathành’’trăm con sóng nhỏ’’,giống như R.Tagoe muốn đập tan viên ngọc thành trămmảnh trong bài thơ thứ 28 của mình,không phải là biểu hiện của tình yêu tan vỡmà là sự tăng dần về tần số tình yêu;khát vọng về một tình yêu cống hiến lấplánh diệu kì và trường tồn đến vô biên.Một tình yêu hướng đến cộng đồng với ướcmong muôn vàn con sóng tình,con sóng đời người cập bờ hạnh phúc. Đó là một ướcmong cao cả. ước mong mang tầm vóc như’’biển lớn’’.Ta từng gặp tình yêu biểnlớn ấy trong sự dâng hiến đời mình cho hạnh phúc nhân loại của cặp vợ chồng nhàbác học vĩ đại: Marie Curie.


    Tìnhyêu là một đề tài quen thuộc trong thơ ca. Nhưng không phải vì thế mà nó thànhđơn điệu và nhàm chán. Mỗi bài thơ,mỗi nhà thơ là một thế giới riêng,một nhucầu,một khao khát riêng không ai giống ai. Chẵng thế mà ta gặp Xuân Diệu trongthi đàn Việt Nam với chất men say tình yêu nồng nàn,mãnh liệt,người tự cho mìnhlà ‘kẻ uống tình yêu dập cả môi’ ta gặp Nguyễn Bính ‘người nhà quê’ chân thậtda diết… Và có những vần thơ tình đẹp như thế . Như giọng chim ríu rít đa điệuđa thanh giữa mùa xuân. Có những vần thơ nói lên niềm tin và mong ước về tìnhyêu hạnh phúc đẹp như thế. Sóng đã hội tụ tất cả một ý tưởng đẹp-một niềm tinvề hạnh phúc-một con sóng nhỏ và cả một biển tình yêu lớn. Yêu là chết tronglòng một ít?-Không! Với Xuân Quỳnh,thì tình yêu là khát vọng,đã làm cho thiếunữ hồn hậu hơn,cao quý hơn.Bởi lẽ,như Tố Hữu từng viết:Tình yêu là thế em ơi!Hai
    người mà hóa một người trăm năm….
    avatar
    lovelykitty_99
    Bắt đầu tìm hiểu
    Bắt đầu tìm hiểu

    Giới tính : Nữ
    Tuổi : 22
    Sinh Nhật : 09/09/1995
    Tài Năng : 0
    Points : 78

    Re: Bài dự thi thuyết trình văn học tỉnh, mọig mọi người góp ý kiến

    Bài gửi by lovelykitty_99 on Sat Feb 18, 2012 4:15 pm

    hay.....chuc a thi tinh mang giai ve nha!!!hihi


    -----------------* Chữ * Ký *-----------------

    Happy ....smile[/b].. Yêu thế
    avatar
    thenkho_thuychung
    Mem Tài Năng
    Mem Tài Năng

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 21
    Sinh Nhật : 09/11/1996
    Tài Năng : 14
    Points : 437


    :

    Re: Bài dự thi thuyết trình văn học tỉnh, mọig mọi người góp ý kiến

    Bài gửi by thenkho_thuychung on Sun Feb 19, 2012 3:56 pm

    đem giai? về 1 mình en cho sướg chứ ha


    -----------------* Chữ * Ký *-----------------

    avatar
    todayismyday192
    Bắt đầu tìm hiểu
    Bắt đầu tìm hiểu

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 19/02/1994
    Tài Năng : 1
    Points : 66

    Re: Bài dự thi thuyết trình văn học tỉnh, mọig mọi người góp ý kiến

    Bài gửi by todayismyday192 on Sun Feb 19, 2012 9:19 pm

    hihi. dau co an mot minh anh tham tien ay chu. hihi. kaka. anh tai ma. hihi. anh se co gang cam on nha

    Sponsored content

    Re: Bài dự thi thuyết trình văn học tỉnh, mọig mọi người góp ý kiến

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Sat Dec 16, 2017 7:43 pm