Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn học sinh trường THPT Trần Phú - Quảng Nam!!

* Nơi giao lưu học hỏi kinh nghiệm học tập và các vấn đề đang được quan tâm của giới teen!!!
 * Các bạn hãy đăng ký nếu chưa có tài khoản hoặc đăng nhập để được sử dụng tất cả các chức năng của diễn đàn nhé.

Chúng tôi rất hoan nghênh các bạn ghé thăm.

Chúc các bạn vui vẻ! Ban Quản Trị
Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam


    Tôi đi tìm tôi>>>>>>>>>>>

    Share
    avatar
    love_story
    Bắt đầu thích thú
    Bắt đầu thích thú

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 20/05/1994
    Tài Năng : 108
    Points : 66


    :

    Tôi đi tìm tôi>>>>>>>>>>>

    Bài gửi by love_story on Thu Sep 08, 2011 2:43 pm

    Lâu rồi, hôm nay mới đi tàu đêm.

    10 giờ hơn chưa hẳn là muộn, nhưng một kẻ cứ
    bận bịu với công việc vào tầm sáng tinh mơ và chiều muộn như tôi thì việc đột
    xuất có một buổi đi chơi về cái giờ ấy tự nhiên thành hiếm hoi và đành xếp nó
    vào mục muộn trong danh sách hẹn hò.



    Chẳng biết run rủi thế nào, bước chân ra
    khỏi cửa, đi vô định không có chủ ý, không mục đích lại tới Shibuya. Đông, người
    đi chen chen, nhịp bước chân tưởng như cũng chẳng có đất để mà sải dài cho thoải
    mái hay cho một ai đó kịp hớt hải vừa nhìn đồng hồ đeo tay vừa bồn chồn vì cuộc
    hẹn đầu tiên với người đẹp lại đến chễ. Tôi chìm nghỉm trong dòng người đi bộ
    băng từ phía tuyến Inokashira sang tuyến Yamanote. Dừng chân ở chỗ con chó
    Hachiko và giật mình vì phát hiện hôm nay ở điểm đợi chờ nổi tiếng này hơi thưa
    vắng. Có lẽ do ảnh hưởng của thời tiết xấu, theo dự báo của khí tượng thủy văn
    thì có thể mưa. Mà trời mưa thì thật bất tiện, có thể là lãng mạn cho một cặp
    tình nhân nào đó nhưng theo quan niệm của tôi- một người của thời hiện đại
    chăng, um thì cứ cho như là vậy đi, thì khô ráo hơn là ướt át, sạch sẽ hơn là bì
    bõm. Nước vốn vô tình nên sẽ chẳng thương cho đôi giày đẹp, đôi chân xinh, hay
    một bộ đầm xòe yêu kiều.

    Lại nhắc về mưa, Nhật Bản có cái hay là trời
    chuyển mình nhanh đến chóng mặt. Hè nóng bức bạn có thể tưởng một ngày đồ mùa
    đông đã đem gấp gọn cất vali lại phải lục đục lôi ra, lại khăn ấm khụ khụ ở cổ
    vì cái lạnh tái mét của mùa hè cảm sốt do mưa. Gió đùng đùng giật tung chiếc ô
    trong tay thiếu phụ, sẵn thói tò mò cứ muốn tung váy của các nữ sinh… Đỏng đảnh
    và khó chiều thay thời tiết chốn này! Sớm mai, khi mưa tạnh, bạn mở mắt hé cửa
    ban công và bị nắng ấm làm cho choáng ngợp. Bầu trời sạch như lau, xanh nét,
    xanh ngát, xanh bất tận cứ như việc cơn mưa dầm dề rả rích suốt hôm trước là một
    lời nói đùa vụng về.

    Ngồi hờ trên một thanh chắn, tay chống cằm
    như suy nghĩ như chờ đợi ai, và thỉnh thoảng liếc xem giờ tỏ vẻ sốt ruột, nhưng
    có ai biết rằng tôi chẳng hẹn cùng ai. Tối nay, tôi một mình lẻ loi giữa những
    con người hạnh phúc trong sự háo hức gặp mặt nhau như đã giao kèo:

    - Đợi ở Hachiko nha!!!

    - Ok

    Một mình ở Shibuya để thử cảm giác trống trải
    của cõi lòng. Để hiểu thêm tâm trạng của ai đó từng lang thang một mình ở ngã tư
    xanh đỏ ngày tuyết rơi đầu mùa. Tuy nhiên vẫn có sự khác biệt trong hai tâm thế.
    Một người cô đơn vì nghĩ về kỉ niệm quá khứ đẹp đẽ, ấm cúng trong vòng tay bạn
    bè nơi chốn neo người. Tôi thì hiu quạnh vì lòng băng giá từ trước tới nay vẫn
    thế. Một người đi tìm hạnh phúc. Còn tôi đi tìm chính mình, đi tìm mảnh linh hồn
    vất vưởng nơi xa xôi. Có lẽ thế nên cái cô đơn của người và cái cô đơn của tôi
    không có điểm gặp gỡ. Nên mãi tôi vẫn không gặp được người. Đành hẹn hò trong
    tưởng tượng.







    Lang thang chán lại về. Giờ mọi người tan tầm
    ca làm thêm. Tuyến Inokashina trở nên quá tải, nhét



    nhét. Từ vị trí sát cửa ra vào, tôi bị đẩy,
    đẩy mãi lọt luôn vào giữa toa.Thôi đành để cho sóng người xô nghiêng
    ngả.

    Đổi sang Odakyu, dễ thở hơn một chút, tuyến
    này phải tầm 11 giờ trở ra mới là cao điểm, giờ thì vẫn ung dung đứng đọc sách
    ngon lành dù chân cẳng hơi mỏi vì đi xa mà không có ghế nào trống. Trang giấy tự
    lật, mát quá! Nhật Bản đương thiếu điện, nên chính sách tiết kiệm triệt để được
    áp dụng sắt sao cho các chuyến tàu điện. Thay vì mọi khi đóng chặt cửa sổ bật
    điều hòa thì nay mở cửa sổ tắt điều hòa. Ngẫm sự đời thật lạ, gió trời mát hơn
    gió điện. Tóc bay. Lòng như buồm căng gió. Đầu phơi phới nghĩ suy về một bài thơ
    học từ thuở cấp 2, Tiểu đội xe không kính.

    Mắt mải miết nhìn ánh đèn điện từ các ngôi
    nhà hắt ra. Tiết kiệm điện hệ thống đèn chiếu đã được cắt giảm tuy nhiên không
    làm mất đi cái đẹp của cảnh. Khi thích nghi với thiếu thốn ta nhận ra được nét
    quyến rũ của cả những thứ không cần chát lên mình son phấn. Cứ mặt mộc, cứ như
    em thường ngày, cứ như em trong vất vả, tôi lại càng thấy yêu hơn, thương hơn.
    Dù thành thật mà nói mắt vẫn liếc về mấy em xinh tươi, mát mẻ nhưng không thể
    phủ nhận tấm chân tình luôn hướng về em và dành cho em- Nghe thế thì có còn hạnh
    phúc nào bằng??? Tôi cười một mình- Sao mình không là con trai nhỉ? Nếu tôi là
    con trai, tôi sẽ yêu và thương con gái hơn.

      Hôm nay: Sat Dec 16, 2017 7:44 pm