Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn học sinh trường THPT Trần Phú - Quảng Nam!!

* Nơi giao lưu học hỏi kinh nghiệm học tập và các vấn đề đang được quan tâm của giới teen!!!
 * Các bạn hãy đăng ký nếu chưa có tài khoản hoặc đăng nhập để được sử dụng tất cả các chức năng của diễn đàn nhé.

Chúng tôi rất hoan nghênh các bạn ghé thăm.

Chúc các bạn vui vẻ! Ban Quản Trị
Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam


    gốc bang già??????????

    Share
    avatar
    love_story
    Bắt đầu thích thú
    Bắt đầu thích thú

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 20/05/1994
    Tài Năng : 108
    Points : 66


    :

    gốc bang già??????????

    Bài gửi by love_story on Thu Sep 08, 2011 2:45 pm

    - Mẹ ơi, con đang đi ở sân trường thì bị trái
    bàng rơi trúng đầu.

    Con gái diệu vừa đặt cặp sách lên bàn vừa
    phụng phịu kể. Tôi ngừng tay đan...



    Lại một mùa bàng chín. Chùm quả vàng
    mọng, núc nỉu ẩn hiện trong tán lá xanh đánh thức trong tôi một cái gì đó xa
    xôi...Kỉ niệm ùa về như mới ngày hôm qua!

    Cái gò đầu làng, cây bàng cổ thụ đã
    vượt bao nhiêu gột rửa của thời gian vẫn đứng trơ trơ thách thức. Mùa xuân, nảy
    trồi non. Mùa hè, mỡ màng lá xanh tỏa bóng râm mát. Hoa bàng cũng trắng như hoa
    sữa. Nhưng bông bàng không to và nở chùm tròn hình mâm xôi như hoa sữa. Hoa bàng
    nhỏ li ti kết thành một dải dài như vồng cải. Chao ôi là nhớ! Hương hoa thơm
    nhẹ, rất nhẹ, nếu không tinh sẽ không thể nhận thấy cái thoảng qua trong gió.
    Nhớ cánh hoa trắng từng vương vai áo cô nữ sinh ngày nào. Nhớ tuổi thơ, theo lũ
    bạn cùng xóm hái quả bàng ăn. Vị ngọt, vị chát, một chút chua tê tê nơi đầu
    lưỡi. Ăn hết lớp cùi phía ngoài ,lũ chúng tôi lại hì hịu lấy đá ghè cho hạt bàng
    vỡ ra ăn phần nhân. Sồn sột bùi bùi, không biết có thực sự là ngon? Tuy nhiên
    với những đứa trẻ chúng tôi ngày ấy là thứ quà không cần vòi tiền mẹ.



    Tuấn ở cạnh nhà tôi. Ngày bé, hai đứa vẫn
    thường chơi đồ hàng dưới gốc bàng trong khi đợi bố mẹ đi làm đồng về.

    - Sau này tớ lấy cậu làm vợ.

    -um, mình ngoắc tay nhé!

    Chúng tôi học chung một lớp. Đi học gọi nhau
    cùng đi, tan trường đợi nhau cùng về. Trưa nắng, hai đứa đóng cộc để trâu ăn cỏ
    trên triền đê, dắt tay lên gò cây bàng. Tuấn rất giỏi trèo cây. Cậu tìm được cho
    mình một cành choạc ba làm chỗ nằm. Tôi nhát không dám đặt lưng thử trên đó. Chỉ
    ngồi nghịch vu vơ bên gốc cây sù sì. Tôi thích những con cào cào Tuấn làm từ lá
    bàng. Thích những câu chuyện vui cậu kể và hai đứa cưới nắc nẻ rung rinh cả vòm
    lá.

    Năm lớp mười, Tuấn thi lên trường tỉnh
    học. Tôi vẫn học trường cấp ba ở xã. Trường học xa, cậu trọ luôn trên thành phố.
    Bận học hành thi cử có khi cả tháng cậu mới đạp xe về nhà. Tôi luôn đứng đợi ở
    gò bàng đầu làng mong ngóng mỗi chiều thứ bảy. Cách xa càng làm cho nỗi nhớ
    thương nhân lên gấp bội. Chúng bạn hay đùa vui ghen tỵ với tình cảm của chúng
    tôi.Theo đuổi giấc mơ dạy học, tôi lên Hà Nội làm sinh viên sư phạm và cũng năm
    ấy, khi lá bàng chớm đỏ cậu dục dịch chuẩn bị hành lý đi du học. Mãi tận trời
    Nga. Ngày cậu đi, tôi ép lá bàng trong tập vở để cậu mang đi làm tín vật yêu
    thương. Xa xôi quá. Người ở lại phải chờ dài cổ đợi những cánh thư từ phương
    lạnh. Mỗi năm khi mùa bàng rụng lá, tôi không quên ép lá gửi sang cho
    cậu...



    Tốt nghiệp ra trường, tôi lên xe hoa.
    Anh là một đồng nghiệp cùng chỗ tôi dạy. Tôi cần người luôn bên mình quan tâm
    chăm sóc. Tôi cần một bờ vai vững chắc để chở che. Tôi chỉ là một cô gái yếu
    đuối luôn sợ hãi độ cao như ngày nào. Tôi mệt mỏi vì đợi chờ. Cái ngoắc tay lúc
    nhỏ, những yêu thương bên nhau suốt quãng thời gian dài, nỗi nhớ triền miên
    trong đêm vắng...tất cả được gói lại thành một bọc kín chôn dưới gốc bàng
    già.




    ******



    Hồi học cấp ba. Tôi rất thích giờ văn
    của cô Dung. Cô có một tâm hồn lãng mạn. Giọng nói nhẹ nhàng và phong thái điềm
    tĩnh. Cô rất xinh. Bọn con gái chúng tôi ngưỡng mộ cách ăn mặc giản dị mà vẫn
    toát lên nét đẹp mộc mạc không son phấn. Khi đó cô đã ngoài băm năm nhưng vẫn
    chưa lập gia đình. Tôi không quên đôi mắt cô nhìn xa xăm và cái bần thần im lặng
    của cô khi thằng Phương vô duyên hỏi tỉnh queo:

    - Cô ơi, sao không lấy chồng?



    Cô lớn lên ở mảnh đất làng tôi. Yêu
    văn chương và yêu nghề giáo. Là một trong những gương mặt ưu tú được giữ lại làm
    giảng viên đại học sư phạm Hà Nội, nhưng cô đã xin về dạy học ở quê hương. Cô
    từng đem lòng yêu người con trai đi theo tiếng gọi Tổ quốc lên đường nhập ngũ
    đánh đuổi giặc Mỹ. Trao lời yêu thương và hẹn ước ngày hòa bình lập lại cùng
    nhau xây đắp tổ ấm, cô âm thầm vui vầy niềm vui lên lớp giảng bài cho học trò,
    truyền cái nhiệt huyết yêu văn học chảy trong huyết quản của mình cho thế hệ
    sau. Lấy niềm vui nhỏ bé hàng ngày để quên đi cái đằng đẵng của thử thách đợi
    chờ. Tôi không có lòng kiên nhẫn như cô. Tôi sống hơi thực dụng chăng khi nhận
    lời yêu người khác? Học trò của cô đã không thể làm được như cô. Tôi nợ Tuấn một
    lời xin lỗi ngày anh về nước.

    Nhớ năm con gái lên ba, tôi đưa con về
    chúc tết ông bà ngoại. Tôi đến thăm cô mới biết một mùa lá bàng đỏ, cô ôm nỗi
    đợi chờ đi về với đất mẹ.




    *****



    Cây bàng giờ đã không còn nữa. Người
    ta chặt nó đi và đốn tận gốc.Băng qua cái gò, con đường nhựa bon bon xe chạy.
    Thời gian trôi và vận đổi sao rời. Không biết giờ này Tuấn thế nào? Chỉ có con
    cào cào bằng lá bàng bay bay và tiếng cười khúc khích trong kí ức nhập
    nhoàng...

      Hôm nay: Sun Oct 22, 2017 3:27 pm