Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn học sinh trường THPT Trần Phú - Quảng Nam!!

* Nơi giao lưu học hỏi kinh nghiệm học tập và các vấn đề đang được quan tâm của giới teen!!!
 * Các bạn hãy đăng ký nếu chưa có tài khoản hoặc đăng nhập để được sử dụng tất cả các chức năng của diễn đàn nhé.

Chúng tôi rất hoan nghênh các bạn ghé thăm.

Chúc các bạn vui vẻ! Ban Quản Trị
Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam


    Tiếng lòng ♪♯♪ .......đọc thử thi pit

    Share
    avatar
    love_story
    Bắt đầu thích thú
    Bắt đầu thích thú

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 20/05/1994
    Tài Năng : 108
    Points : 66


    :

    Tiếng lòng ♪♯♪ .......đọc thử thi pit

    Bài gửi by love_story on Thu Sep 08, 2011 3:08 pm

    Khoảng sân nhỏ quá chật để cho tụi học trò có
    chỗ dựng xe đạp. Gốc hồng xiêm trong vườn cũng được tận dụng triệt để cho những
    cái mini, cào cào dựa dẫm. Râm ran tiếng cười nói. Mấy đứa ban cán sự lớp đùn
    đẩy nhau trách nhiệm cầm quà và hoa đi đầu vào xông đất nhà thầy.Đó là cái tết
    thứ 2 lớp nó tới nhà thầy Khánh-thầy dạy toán và kiêm chủ nhiệm lớp từ ngày đầu
    Phương chân ướt chân ráo vào cổng trường cấp ba.Kỉ niệm chập chờn hiện lên trong
    đôi mắt...




    ***********



    Sắp lên nhập học trên Hà Nội, bao
    nhiêu thứ phải lo, phải chuẩn bị. Quần áo, sách vở, cả đồ ăn khô mẹ làm sẵn nào
    ruốc nào lạc vừng, cá bống kho mặn...Tất cả phải cố gắng xếp cho vừa mấy túi đồ
    hành lý. Một cuộc sống mới đang đợi nó. Nó sẽ xa nhà, không được ăn cơm mẹ nấu
    mỗi ngày. Không được nghe tiếng bố mắng mỗi khi nó bày bừa cắt dán đan nát xong
    liểng xiểng mỗi góc mỗi thứ bút chì ,màu nước,giấy , nan tre...Bố vẫn thường vừa
    giúp nó dọn dẹp vừa mắng yêu " Con gái lớn rồi mà bừa bộn. Bằng tuổi đã có đứa
    lấy chồng rồi đó con!". Nhớ tiếng rít thuốc rất kêu mỗi chiều bố đi xây về. Mùi
    vôi vữa nồng quện với làn khói mỏng.Sáng mai, nó sẽ cùng bố đi xe ô tô khách lên
    Thủ đô. Cầm những bức thư trong tay, nó tần ngần không biết có nên nhét thêm vào
    túi balo. Hết việc, nó mở phong bì và nằm dài ôm gối đọc lại những dòng yêu
    thương từ anh. Nét chữ đẹp như con gái được viết nắn nót ngay thẳng. Nó thầm
    nghĩ chắc anh đã bỏ rất nhiều công sức mỗi khi biên thư trả lời nó. Nhớ những lá
    thư đầu gửi đi bặt vô âm tín mấy tháng liền, niềm hi vọng trong nó xao
    động.

    - Nhà chị Đoàn ra nhận thư này!

    Có tiếng người vọng vào từ ngoài ngõ. Nó
    cuống quýt xỏ lộn cả dép.Tên người gửi: Dương Minh Đăng.Nó nhảy cẫng lên và áp
    bức thư vừa nhận từ tay chú chú bưu điện vào lồng ngực.Tình yêu của nó đầy lên
    cùng những cánh thư. Nó đã từng đề nghị anh chuyển qua gửi tin nhắn điện thoại
    nhưng anh nhất quyết không chịu. Không thể nhanh như gửi SMS nó phải tập cách
    chờ đợi yêu thương!



    *******



    Nó dựng xe ở cạnh tường. Khi đi
    ngang qua ô cửa sổ, nó bần thần đứng dừng lại nhìn rất lâu. Nó đợi chờ một bóng
    người...Đôi mắt mở to. Mấy cành hoa hồng trồng cạnh ô cửa rung rinh những bàn
    tay lá xanh thẫm vẫy vẫy trước mặt nó. Nó vẫn nhìn chăm chăm không chớp như bị
    thôi miên. Không có gì đặc biệt ở đó cả. Chỉ thấy những khung chắn cửa bằng gỗ
    được sơn xanh. Qua song chắn, một góc học tập không có mấy quyển sách. Cây đàn
    piano chiếm gần hết diện tích cái bàn. Tết năm ngoái khi cùng chúng bạn tới chơi
    nhà thầy Khánh, cũng nơi cửa sổ ấy...

    - Sâu này!!

    Thằng Việt cầm trên tay lá hồng xiêm chạy lại
    chỗ bọn con gái. Làm cả lũ rú lên chạy tóa hỏa. Phương bị mấy cô bạn xô ngã dạt
    vào khóm hồng trước ô cửa sổ. Người con trai đang mải miết lướt mười đầu ngón
    tay trên phím đàn.Đúng lúc anh ngẩng mặt lên nhìn ra phía bên ngoài ồn ào.
    Phương chết lặng. Tim nó như ngừng đập mấy giây. Anh đang nhìn nó???



    Tình yêu hé nở. Bạn bè ngạc nhiên
    vì Phương chăm học lên trông thấy. Năm lớp 12, tên nó nằm trong danh sách đội
    tuyển toán đi thi tỉnh của trường. Bọn con trai vẫn thường lén nhìn theo bóng nó
    lướt qua cửa lớp với tà áo trắng tinh khôi bay bay trong gió nhẹ. Um, con bé đằm
    thắm quá, không biết đang yêu thắng nào mà rất hay cười mỉm một mình.Cái khô
    hanh của tiết đông lại làm má con gái thêm hồng.Bạn bè không ai biết chuyện
    những cánh thư. Phương sống rất kín đáo trong chuyện tình cảm.Chỉ tội cho những
    cặp mắt bị hút theo dáng em ôm cặp e ấp!!!



    Nó và anh giữ lời hẹn ước khi nó
    đậu đại học, hai người sẽ gặp mặt hẹn hò. Đằng đẵng thời gian trôi, yêu thương
    được bao kín trong phong thư. Cũng có lúc nhớ anh, nó đã đạp xe chẳng quản mưa
    gió đến nhà thầy, chỉ để đứng ngoài cổng, chỉ để bất chợt may mắn được nghe
    tiếng piano. Bản Fur Elise từng làm nó ngây ngất. Bản Moonlight Sonata anh chơi
    dường như để dành riêng cho nó...Những bản nhạc buồn man mác ru tình nó ngủ yên
    trong cơn nhớ nhung khắc khoải. Hơn ai hết, nó mong ngóng chú bưu
    điện!!!




    *******



    Có kết quả báo điểm đại học. Nó gửi
    thư hẹn anh ở quán cafe Bà Tám. Kim đồng hồ dịch chuyển, nó lắc ly cafe nhưng
    lắc hoài mà không có thêm giọt nào rỏ xuống nữa. Anh không tới. Nó khóc ròng.
    Khuôn mặt ướt nhoèn nước. Giá có số điện thoại của anh, nó sẽ bấm gọi liên tiếp
    hay nhắn tin cho tới khi mỏi tay...Trời tối sẫm. Nó nhoai người trên xe ngược
    chiều gió vượt qua cánh đồng tới nhà thầy. Như mọi bận, nó không dám bấm chuông.
    Đứng khóc chán, nó lại lầm lũi quay đầu xe về nhà.Những cánh thư gửi đi và không
    thấy chú bưu tá đến nữa.



    " Chị ơi, gặp em ở quán Bà Tám
    nhé"

    Tin nhắn đến từ một số điện thoại không
    quen.

    Mai lên Hà Nội rồi mà suốt buổi trưa nó nằm
    ôn lại kỉ niệm.Những gì nó có với anh chỉ là đống thư này. Buồn.Nó định để lại
    trong ngăn bàn học, khóa lại yêu thương. Không đành lòng, nó lại xếp vào hành
    lý.Xong đâu đấy, nó uể oải thay đồ đến chỗ hẹn.Không phải ai xa lạ, Hương- con
    gái thầy Khánh.Nét chữ đẹp như thiên thần là của Hương. Nó im lặng từ đầu tới
    cuối. Chỉ có tiếng em gái anh nói.Nước mắt giọt ngắn, giọt dài rơi cả vào cốc
    cafe đặc sánh.Phương cùng Hương đạp xe về nhà anh.



    Anh mở cửa. Nó đứng nhìn anh. Nhìn thật
    sâu vào đôi mắt anh sau cặp kính. Từ cái nhìn đầu tiên cho đến cái nhìn bây giờ
    vẫn vậy. Nó thì đã trở thành con công xinh đẹp. Nhưng trong mắt anh vẫn thế. Chỉ
    có nó nhìn thấy bóng mình phản lại từ cặp kính. Nó ôm lấy anh và nấc lên trong
    tiếng khóc:

    - Anh!!! Anh!!! Anh...




      Hôm nay: Sat Dec 16, 2017 7:43 pm