Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn học sinh trường THPT Trần Phú - Quảng Nam!!

* Nơi giao lưu học hỏi kinh nghiệm học tập và các vấn đề đang được quan tâm của giới teen!!!
 * Các bạn hãy đăng ký nếu chưa có tài khoản hoặc đăng nhập để được sử dụng tất cả các chức năng của diễn đàn nhé.

Chúng tôi rất hoan nghênh các bạn ghé thăm.

Chúc các bạn vui vẻ! Ban Quản Trị
Cộng Đồng Học Sinh Trường THPT Trần Phú - Quảng Nam


    bạn nào nghiện game thì vào(hơi dài chiệu khó đọc nha) o.0

    Share
    avatar
    TQTr
    Bắt đầu tìm hiểu
    Bắt đầu tìm hiểu

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 04/12/1994
    Tài Năng : 10
    Points : 45


    :

    bạn nào nghiện game thì vào(hơi dài chiệu khó đọc nha) o.0

    Bài gửi by TQTr on Fri Nov 04, 2011 7:35 pm

    Ngay sau khi bài viết :"Những dấu hiệu cho thấy bạn đã nghiện game" được VnB đăng tải vào đầu tuần trước, chúng tôi đã nhận được rất nhiều hồi âm tích cực, chia sẻ của độc giả. Đa số tỏ ra đồng tình với những nhận định của bài viết đưa ra. Sau đó vài ngày, tôi nhận được một email của một độc giả giấu tên, mong muốn được chia sẻ câu chuyện của mình, về quãng thời gian anh đắm chìm trong game, tưởng chừng như đã đánh mất tương lai vào nó, và rồi cách anh đứng dậy, bắt đầu lại mọi thứ từ đầu.
    "...Xin chào tất cả mọi người!
    Tôi chưa bao giờ đủ can đảm để ngồi viết một bức email dài như thế này về câu chuyện của mình. Lý do thì có rất nhiều, tôi không muốn nhắc lại nó, không muốn nhắc lại quãng thời gian đen tối của cuộc đời mình. Tôi xấu hổ. Phải rồi, bạn cứ thử đắm chìm trong một thứ nào đấy mà đánh mất cuộc sống của chính mình xem. Nó tồi tệ như thể nghiện ma túy, thuốc phiện, mà thậm chí còn tồi tệ hơn, khi bạn ý thức được cái mà bạn đang nghiện nó không bị lên án mạnh mẽ như những chất độc kia và thế là bạn cứ chủ quan chìm dần, chìm dần cùng nó, đến lúc tỉnh lại thì nhìn thấy mình đơn độc giữa cả một biển cả đen đặc và không có lối về.

    Tôi đã đánh mất quá nhiều để rồi nhận ra mình sắp chìm nghỉm giữa biển cả đen đặc.
    Tôi nói tất cả những điều lằng nhằng trên không phải chỉ để nhấn mạnh những gì người nghiện game gặp phải, đây thật sự là những cảm xúc thật của tôi. Đã có thời gian tôi tưởng như đánh mất tất cả vào game. Thế nhưng, may mắn thay, trong giờ phút cay đắng nhất, khi tất cả tưởng chừng như đã quá muộn, gia đình, bạn bè, những người tôi yêu thương và tin tưởng đã giang rộng cánh tay, như chiếc hải đăng kéo tôi về phía ánh sáng. Để bây giờ, tôi ngồi đây, và viết lại những gì mình từng trải qua, để chia sẻ với các bạn về quãng thời gian đấy, và mong rằng, những ai như tôi, sẽ có đủ can đảm để tìm đường về với cuộc sống.
    Hồi đó, tôi là một cậu học sinh trung học phổ thông, học không giỏi những cũng thuộc hàng tiếp thu được, không chăm ngoan nhưng cũng không bị liệt vào thành phần cá biệt. Nói chung là tôi..bình thường như mọi học sinh bình thường khác. Năm sau tôi sẽ thi đại học, bố mẹ muốn tôi thi một trường vừa sức về kinh doanh, để khi ra trường sẽ thay bố mẹ chèo chống cửa hàng điện máy nhỏ của gia đình. Nhẽ ra mọi thứ sẽ suôn sẻ như những gì bố mẹ mong muốn ở tôi, nếu như hôm đó tôi không nghe theo lời Tuấn, thằng bạn thân ngồi cạnh, làm quen với DotA.
    Phải rồi, một thằng con trai như tôi lúc đó, đã hoàn toàn bị trò chơi đầy cuốn hút này mê hoặc ngay từ lần đầu tiên thử chơi. Tất cả mọi thứ, sự lúng túng, dồn dập, những bất ngờ, rồi những pha kill đầu tiên khiến tôi phấn khích lạ lùng. Tôi thích nó, tôi muốn chơi nó thật nhiều. Cứ chơi xong một trận là tôi lại chỉ muốn chơi tiếp 1 trận mới thật nhanh, tôi muốn sửa lại sai lầm của trận trước, tôi muốn chơi tốt hơn. Có quá nhiều hero để chọn và tôi thì quá phấn chấn chỉ muốn chơi hết bọn chúng trong một buổi. Bọn nó cứ chửi tôi "chơi ngu", tôi càng cay cú và muốn chơi tiếp. Tôi không ngờ rằng, kể từ cái ngày hôm đấy, tôi đã lao vào vòng xoáy của những kẻ nghiện game lúc nào mà không hay.

    Tôi đã bị cuốn hút bởi những hero kỳ diệu lúc nào không hay.
    Tôi cũng không chắc, tại sao nó lại xảy ra với tôi. Tôi từng thấy rất nhiều người chơi game, họ chơi rất tốt nhưng họ vẫn không bị nghiện. Và tôi đã không tin mình đã nghiện game. Với tôi lúc đó, nghiện game là một cụm từ xa xôi lắm. Nó chỉ những kẻ dành hàng giờ trên PC, ăn uống cũng ở trên PC, không tắm trong nhiều ngày và đầy những nguy cơ ngã gục trên bàn phím bất cứ lúc nào. Nhưng tôi đã không nhận ra, tôi chẳng khác họ là bao. Điểm khác biệt duy nhất là tôi vẫn tắm hàng ngày và vẫn xuống ăn cơm cùng bố mẹ mỗi tối, vẫn cố đi học một vài buổi trong tuần. Nhưng thực chất, đầu óc tôi lúc đó chỉ nghĩ đến DotA. Vài tháng khi tình trạng tưởng-như-bình-thường đó diễn ra, tôi trở thành một con nghiện game đúng nghĩa.
    Tôi giam mình trong phòng hàng giờ để chơi game và chỉ bước ra để đi vệ sinh và đi học. Tôi cũng không nhớ một tuần mình tắm bao nhiêu lần, cũng không nhớ mùi vị của bữa cơm gia đình như thế nào nữa. Thậm chí có lúc tôi quên mất mình vẫn còn bố mẹ đang ở cùng 1 mái nhà. Đến trường, hầu như tôi chỉ ngồi phía cuối lớp, gục mặt xuống ngủ vùi. Tôi dần trở thành 1 thằng "nerd" đúng nghĩa trong lớp. Cặp kính cận dày cộp, mái tóc bù xù bết lại toàn gàu, mặt nổi mụn vì thức đêm và người bốc mùi vì lười tắm, tính tình lầm lỳ chẳng nói chuyện với ai, bạn bè cũ cứ thế xa dần tôi, chỉ có những list friend trên Garena là ngày một đầy lên.

    Bạn bè ngoài đời ít dần đi, bạn bè trong game tăng dần lên.
    Sẽ đến một lúc nào đấy, bạn rồi cũng nhận ra. Chẳng ai tốt hơn bạn bè ngoài đời của mình. Họ sẽ ở bên bạn khi bạn cần họ nhất. Đã có lúc, 3h sáng, đêm lạnh căm, tôi tìm khắp friendlist, cầu mong tìm thấy một người bạn nào đó có thể ngồi nói chuyện 1 chút với tôi, thế nhưng, không ai cả. Các bạn biết đấy, những người bạn game đến với nhau vì game, nên họ cũng chẳng có nhu cầu gì khác ngoài chơi game với mình. Cũng thi thoảng tôi gặp một vài người anh em thật sự, và họ chính là một trong những cánh tay cứu vớt tôi lên khi tôi ngập trong một vũng bùn lầy lội.
    À, còn bố mẹ. Bố mẹ đã rất bàng hoàng khi nghe cô giáo chủ nhiệm gọi điện về nhà vào tháng thứ 3 của học kỳ 1, năm tôi lớp 12. Cô giáo thông báo về việc tôi nghỉ học 1 tháng liền, về tình trạng đến lớp là ngủ gật, và cái bảng điểm giữa kỳ mà tôi đã giấu nhẹm đi. Bố gần như điên lên, ông không thể chấp nhận việc thằng con trai duy nhất lại tụt dốc như thế ngay trong cái năm quan trọng nhất của đời học sinh này. Mẹ tôi ôm mặt khóc rất nhiều, đôi mắt ánh lên nỗi lo lắng bản năng của người mẹ. Còn tôi lúc đó, tôi rất sợ. Tôi sợ bố với cơn giận lôi đình của ông, tôi sợ những giọt nước mắt của mẹ. Và trong tôi dấy lên một sự ân hận khủng khiếp. Phải rồi, tôi phải thay đổi. Vì bố, vì mẹ, vì tương lai của chính tôi.
    1 tháng sau, những tưởng cuộc sống bình thường đã quay lại với tôi. Bố tin tưởng để máy tính lại trong phòng cho tôi học tập. Tôi cũng không muốn làm bố thất vọng nên nhất quyết xóa War đi. Bố đưa tôi đi, đón tôi về vào buổi trưa, rồi chiều lại đưa tôi đi học thêm tiếp. Tôi quay lại trường học và cố nhồi nhét những thứ mình đã bỏ lỡ. Lẽ ra mọi thứ vẫn sẽ yên bình như vậy nếu không có một ngày bố mẹ về quê, và để tôi ở nhà một mình.

    Một lần nữa, tôi quay lại với game trong sự ngu ngốc và đắm đuối (ảnh chỉ mang tính chất minh họa).
    Hôm đó, lẽ dĩ nhiên là tôi sẽ ngồi học bài cả ngày rồi đi đá bóng với thằng bạn cùng xóm. Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, thằng Tuấn lại đến nhà mượn sách. Một lần nữa, nó lại rủ tôi ra hàng DotA. Tôi đã nhất quyết từ chối, tôi muốn tránh xa những con hero cám dỗ ấy. Nhưng có lẽ, lời thuyết phục của nó cùng suy nghĩ rất đơn giản của tôi:"Chỉ chơi thêm 1 lần có sao đâu", đã khiến tôi phải trả giá đắt cho cả một năm sau đó.
    Lại tiếp tục những chuỗi ngày đắm chìm trong thế giới với 3 lane, 1 dòng sông ở giữa. Bố đưa đến trường, tôi đợi bố về rồi trốn ngay ra hàng điện tử. Rồi chiều tôi cố gắng căn giờ chạy ù đến cổng trường đợi bố. Những tiết có cô chủ nhiệm dạy, tôi trèo tường trốn vào lớp. Rút kinh nghiệm từ lần trước, tôi hầu như không trốn học chính, chỉ trốn vào tiết học thêm. Và tôi cũng ko đăng ký học thêm nữa, lấy tiền học để đốt vào hàng game. Tôi vẫn cố tỏ ra là một đứa con ngoan khi vẫn xuống ăn cơm, trò chuyện với bố mẹ. Nhưng ngoài thời gian đấy ra thì tôi chỉ giam mình trong phòng với chiếc PC và DotA.
    Chuyện gì đến cũng phải đến, một bảng điểm tồi tệ vào cuối học kỳ 2 được đặt vào tận tay bố trong buổi họp phụ huynh cuối kỳ. Hoảng hốt vì việc thằng con quý hóa đã ngừng học thêm từ cách đó vài tháng, những dấu đỏ vì 0,1 chi chít. Tháng 7, tháng thi đại học thì càng lúc càng đến gần. Bố tá hỏa mang tờ bảng điểm về nhà, ném vào mặt tôi.
    Quãng thời gian sau đó, hẳn các bạn cũng biết. Tôi gần như bị giam trong nhà. Máy tính bị đem đi. Tôi gần như phát điên. Thật quá đáng! Tại sao lại bắt tôi xa rời niềm đam mê của mình. Người ta bảo sống là để tận hưởng niềm vui. Tại sao khi tôi tìm được niềm vui đích thực lại cướp nó đi của tôi. Thế nhưng, lại một lần nữa, những giọt nước mắt lo lắng của mẹ lại là lý do khiến tôi tỉnh ngộ. Tôi cố gắng một lần nữa, đặt tay vào bút sách, với hy vọng cứu vãn lại tất cả trước khi quá muộn.

    Vì mẹ, tôi quyết tâm làm lại tất cả (ảnh chỉ mang tính chất minh họa)
    1 tháng, một khoảng thời gian quá ngắn để làm lại tất cả từ đầu. Tôi trượt đại học! Cảm giác lúc đó thật đắng cay. Tôi biết điều đó rất rõ, ngay từ cái giây phút tôi cầm trên tay đề thi đại học. Tất cả những con chữ, con số, tôi nhớ bài này, bài này tôi đã từng đọc qua. Nhưng tôi không thể nào nhớ ra cách làm. Tuyệt vọng, tôi vo nát tờ đề thi trong tay, trong lòng dấy lên một nỗi ân hân, đau đớn, tuyệt vọng khủng khiếp khi từng giây, từng phút của giờ thi trôi qua. Tiếng chuông báo hết giờ cũng là lúc tôi biết, tương lai của mình đã vĩnh viễn khép lại.
    Tôi giam mình trong phòng hàng tuần liền. Tôi hầu như không ăn uống gì mấy. Đôi lúc tôi khóc, đôi lúc tôi chỉ ngồi thẫn thờ nhìn về một phía. Những ai đã từng trượt đại học hẳn hiểu cảm giác này. Cảm giác mình là một người vô dụng, cảm giác thấy tương lai mờ mịt không có lối thoát, cảm giác những giọt nước mắt của mẹ, những tiếng thở dài của bố là những nhát dao đâm thẳng vào tim mình, thật sự là rất đau đớn. Tôi thất vọng về chính mình. Tại sao tôi có thể khốn nạn thế được nhỉ? Tại sao tôi đã cố hết sức mà tôi vẫn không thể nào vượt qua.
    Không khí trong nhà ngột ngạt và nặng nề đến mức tôi từ ân hận đã trở nên bất mãn. Bố vẫn không thể thoải mái được nữa. Tôi ghét bố! Bố vẫn luôn đổ tại quãng thời gian tôi đắm chìm trong game đã gây ra ngày hôm nay. Bố không hiểu tôi. Chẳng nhẽ, sự ăn năn, đau khổ của tôi những tháng ngày qua chưa đủ để bố hiểu tôi đang phải chịu đựng những gì? Chẳng nhẽ bố không biết là tôi đã cố gắng hết sức?

    Từ ân hận, tôi trở nên bất mãn với gia đình.
    Tôi bỏ nhà đi vào một ngày đầu mùa đông, sau một cuộc cãi nhau "đập bát đập đũa" của tôi và bố. Tôi ngồi lỳ ở hàng game cả đêm và cả những ngày sau đó. Đôi lúc, một phút nghỉ ngơi giữa trận đấu, tôi chợt nhận ra mình, "lạ lùng", bàng hoàng, vì đây chính là những hình ảnh tôi đã từng ngạc nhiên "sao người ta có thể như vậy được nhỉ, thật bê tha quá đi" : tóc tai rối bù, râu ria mọc khắp mặt, người hôi rình, ngồi quát tháo chửi bới ầm ĩ, chân gác lên bàn, miệng phì phèo điếu thuốc, bên cạnh là một bát mỳ trương phềnh nguội ngắt. Và rồi, tôi lại cười đểu :"Thôi đã xuống dốc rồi thì cho nó xuống dốc luôn đi". Không có tiền chơi game, tôi vay bạn bè. Dần dà số ngày tôi ngụ tại hàng game cũng tỉ lệ thuận với số tiền nợ tăng lên. Không đến mức quá lớn để mà bị siết nợ, nhưng trong mắt bạn bè, tôi cũng đã trở thành 1 thằng chẳng ra gì.
    Tôi cứ như vậy trong 2 tuần liền, đôi lần cũng mở điện thoại lên, nhắn tin cho bố:"Con vẫn ổn", rồi lại tắt máy. Nhưng đây là lần đầu tiên trong suốt quãng thời gian tôi chơi game, tôi không còn cảm thấy vui vẻ nữa. Trước đây tôi ham mê nó vì niềm vui nó mang lại cho tôi. Còn bây giờ, tôi chơi nó vì tôi căm ghét mọi người, tôi chơi nó mà trong lòng chỉ có cảm giác: Trống rỗng và nặng nề.
    Lúc mẹ đến quán gặp tôi, tôi đang nằm ngủ trên cái giường gấp cạnh nhà vệ sinh hôi thối. Mẹ ngồi cạnh tôi, đặt tay lên má tôi và bật khóc rất lâu trước khi thốt lên: Con đây rồi. Tôi mở mắt, vẫn chưa tỉnh táo hẳn bởi đêm qua thức chơi. Nhưng đây đúng là mẹ rồi. Tôi ngồi dậy, ngạc nhiên vì mẹ đang ở đây. Rồi tôi sợ hãi, một nỗi sợ mẹ mơ hồ mà tôi cá là thằng con trai nào cũng vậy thôi. Thế rồi sau đó là nỗi buồn đau vô hạn lại dâng lên khi thấy gương mặt hốc hác, bờ vai gầy đi trông thấy của mẹ, tôi là một thằng con trai tồi!
    Tôi theo mẹ về nhà, trong lòng mong đợi một cơn lôi đình mới của bố. Thế nhưng, bố im lặng, nhìn tôi rất lâu. Đợi tôi tắm rửa, cắt tóc, cạo râu, ăn uống tử tế. Ông mới gọi tôi ra, ngồi nói chuyện.Ông xin lỗi tôi vì đã bày tỏ thái độ thất vọng một cách quá đáng và dai dẳng, khiến tôi trở nên tự ti và bất cần. Ông hỏi tôi đã muốn quay lại cuộc sống bình thường chưa? Và rằng ông mong tôi một lần nữa, hãy vì bố mẹ, và vì chính bản thân tôi, hãy sống lại một lần nữa. Bố đã tâm sự rất nhiều, rất nhiều điều về mong muốn của ông với tôi, mong muốn của một người cha mong con mình khôn lớn và thành đạt, khỏe mạnh, chứ không phải là một thằng ăn bám xã hội chỉ biết cắm đầu trong hàng game. Và lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy bố mình bật khóc, và bất lực cố giấu đi những giọt nước mắt đấy.

    Tôi không cần biết sẽ có bao nhiêu khó khăn, tôi chỉ muốn cố gắng ngay lúc này.
    Lúc đó, trong đầu tôi, chỉ tồn tại duy nhất một ý nghĩ. Tôi không cần biết tôi sẽ phải làm những gì, tôi không cần biết tôi sẽ gặp phải những gì, tôi chỉ muốn cố gắng, ngay ở giây phút đấy. Tôi chỉ muốn làm tất cả mọi thứ để quay lại cuộc sống trước đây, để cố gắng làm lại cuộc đời mình. Tôi muốn thi lại đại học, phải rồi. Tôi sẽ cố gắng gấp đôi, gấp 3 học sinh bình thường để cứu vớt chính bản thân mình. Tôi muốn mẹ không còn phải khóc, bố không phải thức đêm bạc trắng đầu để lo nghĩ về mình nữa. Một cơ hội cuối cùng trong cuộc đời, tôi bật khóc, tôi muốn làm lại từ đầu.
    Chuỗi ngày sau đó, tôi cắm đầu vào học hành. Sáng tôi thức dậy sớm tập thể dục, ăn sáng, rồi ngồi vào bàn học đến trưa, ăn trưa, lại học đến chiều, giải lao một chút bằng cách xem tivi, đọc sách, hay đi chạy bộ, đá bóng, rồi về nhà ăn tối và học đến 12h đêm. Tôi cứ như vậy cho đến ngày thi, và lần này, cảm giác tuyệt vọng đã không còn.Ngày nhận được giấy báo đỗ đại học, đấy không chỉ là cảm giác sung sướng vì đã đạt được mục đích, đấy chính là kết quả của cả quá trình tôi quyết tâm làm lại từ đầu, là mồ hồi, là nước mắt, là đau khổ, là cả niềm hạnh phúc và tự hào của cả gia đình.
    Bây giờ, tôi đang là sinh viên năm thứ 2 đại học Kinh Tế Quốc Dân. Tôi làm thêm kế toán ở một siêu thị nhỏ cho người nước ngoài, thu nhập không nhiều nhưng cũng giúp tôi tích lũy những kinh nghiệm nhất định. Tôi đang cố gắng học thêm tiếng Anh và tiếng Trung, rồi năm sau nếu thu xếp được thời gian, tôi sẽ cố gắng theo học tiếng Pháp, chẳng vì gì cả, đơn giản là vì tôi thích. Tôi có một cô bạn gái xinh xắn và thông minh, những người bạn tốt luôn ở bên cạnh, nhiều trong số đó là những người bạn game ngày nào. Tôi có bố và mẹ, luôn ở đằng sau động viên và là điểm tựa cho tôi. Tôi vẫn chơi game, dù không nhiều. Đôi khi, tôi bước qua một hàng game nào đó, và mỉm cười nhớ lại quãng thời gian ngày nào, tôi vẫn không khỏi rùng mình. Nhưng rồi sau đó, tôi lại an tâm vì biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, họ vẫn luôn ở bên tôi, giúp tôi đứng dậy, như đã từng hồi sinh tôi ngày nào.
    Các bạn à, các bạn đừng nghĩ mình còn trẻ, mình còn nhiều thời gian mà tự buông thả mình trong những thú vui tưởng chừng như vô hại. Nó sẽ giết chết con người bên trong bạn, biến bạn thành một kẻ vô tích sự trong mắt xã hội. Tôi tin là không ai trong chúng ta muốn vậy. Tôi mong các bạn đọc câu chuyện của tôi - một con người đã đắm chìm vào nó 3 lần và tưởng như sẽ mất tất cả, sẽ rút ra được một chút nào đấy câu trả lời cho mình. Yêu game, nhưng đừng thành nô lệ của nó. Cuộc sống, còn rất nhiều thứ đang đón chờ bạn ngoài chiếc máy tính và một thế giới ảo đấy."


    -----------------* Chữ * Ký *-----------------

    o.0
    avatar
    TQTr
    Bắt đầu tìm hiểu
    Bắt đầu tìm hiểu

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 04/12/1994
    Tài Năng : 10
    Points : 45


    :

    Re: bạn nào nghiện game thì vào(hơi dài chiệu khó đọc nha) o.0

    Bài gửi by TQTr on Fri Nov 04, 2011 7:36 pm

    thông cảm vì hơi dài...........


    -----------------* Chữ * Ký *-----------------

    o.0
    avatar
    TQTr
    Bắt đầu tìm hiểu
    Bắt đầu tìm hiểu

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 04/12/1994
    Tài Năng : 10
    Points : 45


    :

    Re: bạn nào nghiện game thì vào(hơi dài chiệu khó đọc nha) o.0

    Bài gửi by TQTr on Fri Nov 04, 2011 7:37 pm

    Lưu ý nguồn bài viết][You must be registered and logged in to see this link.]


    -----------------* Chữ * Ký *-----------------

    o.0
    avatar
    TheShadowFiend
    Bắt đầu thích thú
    Bắt đầu thích thú

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 18/03/1994
    Tài Năng : 0
    Points : 96


    :

    Re: bạn nào nghiện game thì vào(hơi dài chiệu khó đọc nha) o.0

    Bài gửi by TheShadowFiend on Sat Nov 05, 2011 1:56 pm

    :-s dọc đc cấp kéo xún chóng mặt . ma cho hỏi . ngiện game vs đam mê game có ji khác nhau k


    -----------------* Chữ * Ký *-----------------

    ™️¯¥ Ñe╖/erm¢re ¥¯™️
    i can alway make you smilee
    avatar
    TQTr
    Bắt đầu tìm hiểu
    Bắt đầu tìm hiểu

    Giới tính : Nam
    Tuổi : 23
    Sinh Nhật : 04/12/1994
    Tài Năng : 10
    Points : 45


    :

    Re: bạn nào nghiện game thì vào(hơi dài chiệu khó đọc nha) o.0

    Bài gửi by TQTr on Sat Nov 05, 2011 8:53 pm

    èo,tùy mi thui.....tay ko biết.......tay chỉ đọc thấy hayhay.....rùi pót lên thôi o.0


    -----------------* Chữ * Ký *-----------------

    o.0

    Sponsored content

    Re: bạn nào nghiện game thì vào(hơi dài chiệu khó đọc nha) o.0

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Mon Dec 18, 2017 12:44 am